ĐỜI CỦA CHÍ

ĐỜI CỦA CHÍ

Vừa sinh ra đã bị chối từ,

Dòng máu rơi vứt bên lò gạch cũ,

Chí đau xót nhận ra mình bất hạnh,

Không gia đình, tình thương phải mượn vay.

Chẳng hề gì, khi đã có đôi tay,

Và khao khát về ngày mai sẽ có,

Hạnh phúc giản đơn, mái gia đình nho nhỏ,

Vợ dệt vải chăm nhà, chồng cuốc mướn cày thuê.

 

Nhưng thế rồi cuộc sống chẳng là mơ,

Thực tế xót xa cuốn đời vào bi kịch.

Chàng trai tuổi 20 muốn giữ lòng tự trọng,

Không thích những gì mà mình đã coi khinh,

Nào ngờ đâu tai họa giáng vào mình,

Chí phải vào tù vì nỗi ghen vô cớ

Đời từ đây nát tan như gương vỡ,

Nhân tính bị xói mòn, Chí thành kẻ lưu manh.

 

Sao có thể giữ mình nơi tù ngục bất nhân,

Trở về làng, Chí đã thành kẻ khác

Trang đời mở ra với lấm lem tội ác,

Ăn vạ, chửi làng người người phải tránh xa.

Triền miên với cơn say, đạp đổ bao hạnh phúc,

Làm đỏ máu mình rồi tự đổ máu ta,

Lương tâm đã bán cho loài quỷ dữ,

Chí với người làng khoảng cách lại càng xa.

 

Một sáng trời hồng Chí bất chợt nhận ra,

Chim hót ngoài kia, tiếng thuyền chài gõ nhịp

Cuộc sống bình yên mà Chí nào hay biết

Bất giác nhận ra mình với bao nỗi xót xa,

Chí thấy tuổi già, Chí sợ mình cô độc,

Chí thấy giận mình và bỗng dưng muốn khóc,

Chí muốn làm hòa với mọi người biết bao!

Lòng ngập tràn bao mơ ước khát khao

Sẽ hạnh phúc - sẽ yêu thương-sẽ tìm về lương thiện…

Hối lỗi, ăn năn có xóa đi định kiến?

Người làng có rộng lòng tha thứ kẻ từng sai?

Chí mong chờ tươi sáng ở ngày mai!

                              25/04/2020