SỨC SỐNG TIỀM TÀNG MÃNH LIỆT!

MỊ ĐÊM XUÂN

Xuân đã về trên bản,

Hồng Ngài rộn ràng vui,

Cỏ gianh vàng ửng sắc,

Váy hoa phơi rực màu,

Trẻ con đùa tinh nghịch,

Chơi quay ầm trước sân,

Lấp ló ngoài đầu núi

Sáo ai ngân bồi hồi

Nghe xiết bao tha thiết

Câu hát tìm người yêu

Mị nhẩm theo lời hát

Nghe sao nhiều thiết tha…

 

Đã bao mùa xuân qua,

Mị sống trong câm lặng,

Nay dường như sức sống,

Đang dần dần hồi sinh.

 

Ngày Tết bao niềm vui

Mị lén lấy hũ rượu

Cứ uống ực từng bát

Như uống trôi đắng cay

Hơi rượu đưa Mị đi

Sống về ngày xuân trước

Thổi sáo bao người mê

Mị nghe mình thổn thức

Nhận ra mình hôm nay

Mị thấy mình vẫn trẻ,

Mị muốm được đi chơi,

Vì bao người có chồng

Vẫn đi chơi ngày Tết

Bỗng thấy sao muốn chết

Khi nhận ra đời mình

Mị muốn ăn lá ngón

Mị chẳng buồn nhớ chi

Quá khứ đẩy đưa đi

Hiện tại trì níu lại

Sức sống đang lớn dần

Tuổi xuân như mời gọi

Lòng dâng bao khát khao

Cứ mặc A Sử hỏi

Mị không buồn đáp lời

Thắp đèn rồi quấn tóc

 

Với tay lấy váy hoa

Tiếng sáo sao thiết tha

Nghe như là mời gọi

Nghe như đang đưa đi

Dây trói chẳng hề chi

Hồn nương theo tiếng sáo

Sức sống như dâng trào

Bao khát khao sôi nổi

Bao yêu thương gọi về

Chập chờn như tỉnh mê

Lúc muốn vùng bước đi

Nhưng chân tay đau nhức

Lúc thấy tha thiết nhớ

Khi sáo ngân bồi hồi

Mị nghe lòng đau tủi

Thổn thức thương phận mình

 

Rồi sẽ lại hồi sinh

Sức sống còn nguyên đấy

Dù chỉ là phút giây

Rồi sẽ đến ngày mai

Sức sống kia trở lại

Mị không còn lặng lẽ

Mị lại tràn khát khao…

 

 

Tháng 04/2020